Tán Cô Giáo Chapter Special HNY 2021 Part 2/2

89 0

Sáng mùng 4 em dậy lúc 7h15 em dậy, vì điện thoại em không cài báo thức nhưng cứ đúng phút thứ 15 và 45 là nó gõ 1 tiếng chuông phật một lần nên em dậy luôn. Hôm nay không khí trời nắng sớm nên khá là oi buổi sáng, em dậy đi mấy đường quyền tay chân cho gân cốt nó hoạt động, xong sau đó em vào tắm và làm VSCN cũng khoảng 7h45 em mới mò xuống tầng trệt.

Xuống thấy ba mẹ em đang tiếp khách nên em cũng chào rồi mẹ em đi vào hỏi:

Mẹ: Con ăn gì không mẹ làm con ăn nhé
E: Dạ thôi để con tự ăn được rồi mẹ, mẹ ngồi nói chuyện với ba và khách đi
Mẹ: Ừ, con chuẩn bị đồ xong hết chưa
E: Dạ rồi mẹ, giờ con ăn sáng xong ngồi chơi với ba mẹ chút là con đi á
Mẹ: OK con

Em ăn sáng với bánh tét chiên với dưa món của kiệu mà ngon đúng hương vị ngày tết luôn, em ăn xong đi ra ngồi nói chuyện và lixi cho 2 đứa cháu lên chúc tết và mừng tuổi. Sau đó em lên phòng thay đồ trang điểm rồi book grab đi ra sân bay, trước khi đi em gọi cho chị:

E: Hello trứng khủng long
C: Anh chuẩn bị đi chưa khủng long chúa
E: Anh gọi em xong là xe tới anh đi á
C: Ok anh, tới PY thì báo em biết nhé
E: Ok em
C: Anh đi cẩn thận nha, nay ba mẹ em có tiệc ở hàng xóm mà phải hủy đợi anh á
E: Sax, gì mà ghê vậy
C: Ừa, đợi thằng rễ nhậu ấy
E: Vãi, ok em, thôi xe đến rồi anh đi nha

Em kéo vali xuống và ôm ba mẹ chào ba mẹ và con Ngu sau đó rồi em lên xe đi thẳng ra sân bay TSN, do là em đã làm thủ tục checkin online rồi nên em ra sân bay kiểm vé xong là lên máy bay luôn chứ không có làm thủ tục gì hết. Ngồi trên máy bay mà nhìn khung cảnh dưới đất thật là đẹp, nhìn xung quanh ai cũng đi với gia đình về quê ăn tết muộn mà thấy cứ nao nao ra sao mặc dù không phải mình đi về quê minh các bác à.

11h55 em có mặt tại sân bay TH-PY, bước xuống trời không có miếng nắng mà thay vào đó là gió và lạnh thấy mịa luôn, đồng hồ em nó báo do chênh lệch nhiệt độ nên phải thở oxy đều lại mới ghê, em cũng kệ mịa nó, đi vào trong và đi ra sân bay. Nhìn xung quanh chả thấy chiếc taxi nào hết, rồi điện thoại em reo lên, em mở ra thì thấy đồng nghiệp em tên Khoa:

E: Nghe nè cậu
K: Xuống sân bay chưa
E: Ủa, sao biết mới xuống sân bay hay vậy
K: Thì hỏi mấy anh em trong cty thì bảo là mùng 4 cậu bay nên canh giờ ra đón cậu nè
E: Ôi vãi, thật luôn, mà cậu lên PY khi nào
K: À lúc 7h30 sáng, nhìn đăng sau nhé, tới rồi

Em quay lại thì thấy chiếc xe của sếp em, sếp em là người PY, nên ổng đưa xe cho nhân viên đi rước em luôn mới ghê, em đưa vali lên xe và lên xe:

E: Cậu qua nhà sếp rồi à
K: Ừ, ổng đi uống cafe rồi, ổng kêu đưa xe đi rước cậu và đi chơi luôn
E: Vãi cả chưởng
K: Ừ
E: Ông đi qua rước Trang chưa (Trang là bồ của Khoa nha các bác)
K: Lát mới đi
E: Lạnh quá cậu nhỉ
K: Tớ xuống sân bay teo luôn haha
E: À cậu chạy về đường Hùng Vương giúp tớ, rồi thả tớ ở đấy
K: Rồi có qua nha Sếp không
E: Chắc mai á, mai mà phải không
K: Ừ, mai đi, nay đi chơi cho đã rồi trước sau gì cũng qua ổng nhậu thôi à
E: Haha, ổng chỉ có thế thôi

Chạy tới đường Hùng Vương, em chỉ chỗ khách sạn và dừng lại sau đó em đi vào nhận phòng và vác vali lên, nhìn phòng khá sang trọng và sạch sẽ, tiện nghi thoáng mát nữa nên em khá là hài lòng, nói thật là từ đó đến giờ em chả bao giờ đi du lịch mà ở khách sạn nào dưới 5 sao cả. Toàn là resort hoặc là homestay thôi, vì cái em muốn là bỏ tiện ra được dịch vụ và tiện nghi nhất có thể. Em nhận phòng xong nằm nghỉ xíu là em gọi cho chị:

C: Anh tới chưa
E: Anh về tới khách sạn rồi em
C: Anh thuê xe hay là để em chạy lên
E: Thôi để anh thuê xe nha
C: Sao không để em chạy lên đón anh
E: Thôi em đi đường nguy hiểm, thấy em đi xe là anh lo lắm
C: Dạ, vậy anh nghỉ ngơi đi rồi anh qua em
E: Ok em, mà em gửi lại địa chỉ nhà cho anh nhé, gửi qua zalo giúp anh để anh lần theo đó anh đi
C: Không gửi, anh tự nhớ mà đi chứ, chẳng lẽ nhà vợ anh mà anh không nhớ nữa à
E: Sax, 1 năm lỡ đường xá thay đổi sao
C: Không có thay đổi đâu, anh yên tâm, nhớ sao đi vậy nha
E: Ôi nô, ôi nố nô nồ nô…
C: Em đợi
E: Ok em

Em dạo quanh phòng em ở thì thấy cũng được, em bỏ đồ ra và treo móc lên không lại nhăn hết, đồ mỹ phẩm mang theo để tiện dùng, ai nói em 3D thì em chịu, em cũng dùng kem chống nắng dành cho nam, xịt khoáng, khử mùi và nước hoa, sữa rửa mặt v.v.. nói chung là khá nhiều, nó làm cho da mình ít tổn hại hơn thôi các bác à, hồi xưa em có dùng đâu, nhưng khi yêu chị rồi là chị bắt dùng này dùng kia rồi thành ra quen luôn.

Sau khi dọn đồ xong em bôi tro chét chấu lên người tươm tất là em đi xuống dưới reception:

E: Hi em
Lễ Tân (LT): Dạ em chào anh, anh cần gì ạ
E: Ừ em, em cho anh thuê 1 chiếc xe máy nha
LT: Dạ, anh thuê xe ga hay số ạ
E: Xe số em, giá thế nào em
LT: Dạ 120k/ngày ạ
E: Xe ga bao nhiêu
LT: Dạ 150k anh
E: Ok vậy cho anh thuê 1 chiếc xe số nhé
LT: Dạ

Em đừng nhìn khoảng 1p sau thì cũng có chìa khóa xe và em leo lên xe chạy đi, đang chạy thì để ý bình xăng thế mé nào kim xăng không lên các bác à, ớn thật, em phải leo xuống kiểm tra bình xăng thì thấy còn ít, em chạy đi kiếm cây xăng để bơm, sau khi lọ mọ đường Hùng Vương xong thì cũng kiếm được chỗ đỗ xăng, em đỗ có 30k thôi là đầy nóc bình luôn. Thế là em leo lên xe, nhưng chợt nghĩ là ủa đi đâu mà trong khi đó không nhớ đường, em cố nặn não ra hình cái bản đồ nhưng nặn mãi không ra, thế là em nhớ ra là trong điện thoại của em có cài Find My Iphone Family. Thế là em cứ lần theo đấy và chạy đi thôi, nó chỉ đâu thì đi đấy cơ mà đi đúng đường các bác à. Em tới gọi cho chị:

E: Em ơi anh tới rồi, mà vào chỗ nào nhỉ em
C: Đợi chút em ra, giỏi dữ ta
E: Anh mà bảo hehe, lẹ nha
C: Ok

Thế là em đứng đợi chị, chạy tới thì mới để ý xung quanh toàn là ruộng lúa thôi, đẹp lắm, nhà không có san sát nhau mà cách nhau 1-2 thửa ruộng thôi, nhìn thật là thích luôn, em rất thích quang cảnh này vì cuộc sống ở TP lúc nào cũng ngột ngạt cho nên vì thế rất nhiều người thích đi về miền Tây và Miền Trung chơi là vậy, vì gần gũi thiên nhiên và con người nơi đây rất gần gũi nữa. Đã vậy không khí còn lạnh nữa nên rất là thích luôn. Một hồi sau chị đi ra, chị ra mặc nguyên bộ đồ ở nhà dài tay có đốm bò sữa nhìn đáng yêu cực kỳ. Chị ra em ôm và hôn chị 3 cái vì nhớ quá.

C: Anh chạy vào đi, chạy cẩn thận không lọt mương nha hihi
E: Thường thôi em, hồi nhỏ anh còn chạy cái đường nhỏ hơn thế này
C: À nhà ngoại anh đúng không
E: Đúng rùi, em lên đi anh chở vào
C: Ông chạy sao đừng để tui tắm bùn là ông không sống nổi đâu á
E: Yên tâm haha, có phải mình em tắm đâu lo nè

Em chạy vào thì để xe trước sân nhà, quê chị nhà rất rộng luôn nhìn thoải mái vô cùng, em tính ước chừng khoảng 300m2 mà nhà thì khá rộng còn lại là vườn và làm chuồng heo và gà, nói chung rộng lắm. Em đi vào với Chị thì ba mẹ chị ra tiếp, nhìn ba mẹ chị khác hẳn lúc trên TP, nhìn chả ai nhận ra luôn đây là doanh nhân và chủ tịch 1 công ty. Ăn mặc chất phát và nhìn y chang nông dân, em vào gặp cái là em cúi đầu chào:

E: Dạ con chào cô chú ạ, năm mới con chúc cô chú thật nhiều sức khỏe, an khang thịnh vượng, vạn sự như ý, phát tài phát lộc phát bình an ạ
Cô: Ừa con, ngồi đi con
Chú: Ngồi đi con trai
E: Dạ con xin phép được mừng tuổi cô và chú ạ, lấy lộc phát tài đầu năm ạ

Em rút 2 cái phong bao lixi để sẵn trong ví ra đưa cho cô và chú:

Cô: Cô chúc con nhiều sức khỏe, công việc thuận lợi và nhiều may mắn con nhé, cô cảm ơn con
E: Dạ
Chú: Chú chả có gì nên chỉ chúc con có sức khỏe là cái gì cũng làm được và học được con nhé
E: Dạ con cảm ơn cô chú ạ
Chú: Con bay lúc mấy giờ
E: Dạ con bay lúc 10h45 ạ
Cô: Sáng đi có ăn gì chưa con
E: Dạ rồi ạ, con ăn ở nhà rồi
C: Mẹ khỏi lo nha, ảnh đi là mẹ ảnh lo hết rồi nên mẹ khỏi lo ha, mẹ lo con gái mẹ nè
Cô: Con…

Mẹ của chị nhìn qua em nói:

Cô: Sao con, con thấy nhà cửa sao con
E: Dạ con thích lắm ạ, thật sự con rất thích khung cảnh này
Chú: Ủa rồi con thuê khách sạn à
E: Dạ con thuê khách sạn trên thành phố ạ
Chú: Sao không về đây ở luôn mà thuê chi tốn tiền vậy
E: Dạ thôi con không sao ạ với lại cũng kỳ ạ
Cô: Có gì đâu mà kỳ

Em nói chuyện với cô chú một hồi thì cũng có khách đến nhà chúc tết nên cô chú phải tiếp khách, em đi vào nhà thắp hương cho bà ngoại của chị mới mất hồi giữa năm ngoái, thắp hương xong là em đi ra phía trước thì chị kéo em vào chơi bài, em chả biết chơi bài Xì Jack đâu, mà vào người này chỉ người kia chỉ thì em cũng quắc từ từ cũng hiểu :))

Em, chị, Ngọc, 3 đứa em họ và bà dì ngồi chơi, phải nói là em chả biết chơi sao luôn, chỉ biết gom tiền thôi, người ta nói người không biết chơi bài đầu tiên thường hay ăn lắm mà đúng thật, em ăn quá trời luôn. Sau khi chơi được hơn 1 tiếng rưỡi thì mọi người nghỉ để đi tản bộ buổi chiều ngắm hoàng hôn ngoài bờ kè Sông Đà Rằng, trước khi đi là em lixi theo kiểu rút thăm:

E: Giờ thế này nha, anh có 6 bao lixi, trong đây có từng mệnh giá khác nhau, ai rút được thì anh sẽ lixi bao đấy
N: Ủa anh, mệnh giá trong bao là bao nhiêu anh
E: Thấp nhất 100k và cao nhất là 1tr nhé
C: Anh biết em rút lúc nào cũng thấp nhất mà, tính chơi em đầu năm đúng không
E: Có đâu, hên xui may rủi mà em
C: Em không biết đâu, bao nào mệnh giá cao nhất chỉ mau
E: Không biết thật mà

Em không nói ra nhưng em đánh ra ký hiệu cho chị, chị rất tinh ý và biết được ký hiệu đó cho nên chị rút 1 phát được bao 1tr luôn, và thế là em được chị hôn cho 2 phát sướng tê người :)). Ngọc thì rút được 500k, còn lại thì em không list ra nha. Mà rất là vui các bác à thế là đi 3tr6 tiền lixi :))

Em và chị và Ngọc cùng với 3 đứa em họ đi dạo bờ kè ngắm hoàng hôn, em cảm nhận được nơi đây yên bình ra sao, sau khi đi tập thể dục chiều xong là về nhà:

Cô: Đ con ở lại ăn tối rồi về nhé
E: Dạ cô ạ

Thế là cả nhà cùng nhau dọn bàn ra và bày đồ ăn lên và ăn, đồ ăn rất ngon và dân dã lắm, thịt cá ở quê cũng rất tươi và ngon nữa không giống như TP toàn là công nghiệp thôi. Ăn xong em xin phép về lại khách sạn, lúc đấy cũng là 21h00 rồi, các bác nào ở quê thì cũng biết là sau 20h00 là đóng cửa tắt đèn đi ngủ hết rồi, em dắt xe về thì chị đi theo, nhưng không phải đi nữa mà leo lên lưng em luôn, bám dính trên lưng em vậy á, đáng yêu dễ sợ:

E: Nào, cho anh dắt xe cái nào
C: Anh dắt em luôn đi
E: Sax, kìa để ba mẹ nhìn thấy
C: Kệ, có sao đâu, làm như anh hiền lắm
E: Anh hiền mà
C: Thôi đi, quỷ thì có chứ hiền lành gì
E: Xuống nào cho anh về nè
Cô: Nhỏ này, leo xuống để Đ nó về, khuya rồi
C: Mẹ này, không xuống
Cô: Có xuống không
N: Mẹ ơi mẹ vào đi, đầu năm bớt cơm tró lại nha 2 ông bà kia
E: Ngọc nói kìa
C: Kệ nó, lát em xử nó
E: Thôi nào, xuống nào anh thương
C: Không xuống

Phải nói là lì ghê gớm luôn, em đành dùng chiêu cuối:

E: Thôi mà không sao, em cứ nằm trên người anh vầy đi, anh thích lắm

Chị ngóc cái đầu lên

C: Là sao
E: Thì cái đó chà lên lưng anh sướng chứ sao, không có gì ngăn cản trời thật là thích
C: Má, cái thằng này, bỏ ra
E: Không bỏ, làm gì nhau
C: Mẹ ơi, cứu con
N: Mẹ kệ đi, ra hốt cơm tró nữa á
C: Ngọc ra cứu chị
N: Ngu na, em ăn no rồi
E: Chà chà cái nào, sướng quá
C: Bỏ ra, thả em xuống
E: Không thả..

Chị cũng chơi hạ sách với em luôn, chị chồm lên nhai cái lỗ tai em, phải nói là em nhột dã man, trong đêm khuya thanh vắng mà em cười như 1 thằng điên vậy, mà tiếng cười của em cũng đê tiện không kém các bác à, em nhột lắm nhưng cũng phải lì lợm luôn:

E: Nhột há há
C: Bỏ em xuống chưa

Chị chơi dơ dã man, đưa cái lưỡi vào tuốt trong lỗ tai em, má phải nói nhột kinh khủng, em cũng chơi hạ sách combo kèm theo là cái tay em đang ôm chị phía sau là em bóp và gãi mông chị, chị cũng nhột quá và cười :))

Chú: 2 đứa này nó bị gì vậy ta, đêm tối om rồi đừng có giỡn nữa
E: Dạ

E: Thua chưa
C: Thua thua, bỏ em xuống cái nào
E: Lì lợm ghê luôn á
C: Hihi

Em thả chị xuống rồi em ôm hôn môi chị một cái nhẹ nhàng mà không biết mẹ chị đứng phía sau lúc nào không biết, mẹ chị giả vờ ho ho vài cái, em với chị tách ra liền:

Cô: Tranh thủ về đi con, đường vắng lắm đó con trai
E: Dạ
C: Thôi anh về nha

Lúc em leo lên xe và đội nói chuẩn bị đi thì chị chạy lại cạp vào bắp tay em 1 cái, em cũng la làng luôn, cạp xong còn bóp ti em nữa chứ, xong rồi bỏ chạy vào nhà luôn, ớn thiệt chứ. Em về tới khách sạn là 22h00, đường đi khá vắng mà đã vậy còn mưa râm râm nữa các bác à, em về tới khách sạn là ướt nhẹp luôn, đã vậy chiếc xe cực kỳ bá đạo, đường đi thì tối om như Dồn Chị Lậu mà cái đèn xe nó toàn chỉa lên trời không chạy toàn vướng ổ gà ổ vịt không đã vậy còn đang mắc vệ sinh nữa chứ, thiệt tình cái xe luôn.

Em về KS là em chạy lên phòng vệ sinh liền, xong xuôi nhẹ nhỏm thì em đi ra gọi cho chị:

E: Alo anh về tới khách sạn rồi nhà, mưa râm râm
C: Uớt không anh
E: Có em, chút xíu à
C: Thôi anh tắm đi rồi đi ngủ nghỉ, mai qua em ăn sáng nhé, nhà em ăn sáng sớm lắm á
E: Mấy giờ á em
C: 7h15 là ăn sáng rồi
E: Sớm vậy hả
C: Dạ, nên anh tranh thủ qua sớm nhé
E: Ok em, em ngủ ngon nha
C: Dạ, anh ngủ ngon nhé, yêu anh nhiều hihi
E: Ok baby nè, anh đi tắm đây, sáng mai anh qua sớm

Em lấy đồ đi tắm, cũng may là có nước nóng không là thấy bà luôn, mà phải xả ra cả 5p mới nóng, em tắm xong và đánh răng xong là em leo lên giường ngủ, thật sự khó ngủ lắm vì lạ chỗ, nên em mở tivi lên coi có có gì không, cũng may là tivi có kết nối Youtube nên cũng đỡ chán, em search phim coi. Tìm mãi chả có phim nào ưng ý thì thôi coi phim đang được đề xuất là Người Vận Chuyển của anh đầu hói.

Coi mà em chả biết em ngủ lúc nào luôn, tự nhiên đang ngủ thì chợt tỉnh dậy, chả hiểu vì sao tỉnh dậy nữa, mà đang mơ mơ màng mang thì nghe có tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh, em cũng còn buồn ngủ nên thôi kệ mia nó đi, nhưng nằm xuống thì tiếng nước chảy ngày càng nhiều, tích tách từ từ nghe tiếng xè xè, em bật dậy thì im re, thế quái nào, em nói thật 100% đây là sự thật luôn, con mịa nó chẳng lẽ có ma. Mà em từ nhỏ đến lớn sợ ma đâu, không phải là sợ mà chưa thấy bao giờ chứ không phải là sợ nữa, mà tự dưng nay có cảm giác ớn lạnh chạy dọc xương sống.

Em cố gắng lấy hết bình sinh đi vào coi nhà vệ sinh có gì trong đó, thì vào chả có gì cả, sàn nhà thì cũng khô rồi, chả có 1 giọt nước nào đọng lại nữa, em nhìn qua labobo thì cũng chả có gì, nhưng cái đinh công mạnh nhà nó là cái gương nó phản chiếu phía sau lưng em là cái tủ quần áo, tủ quần áo bên trong có đèn, em bật em biết nhưng em thấy có cái bóng người thọt tay ra vào, đù má em muốn xỉu luôn.

Em cố gắng bình tĩnh lại, em chỉ biết đứng im thôi, chả biết làm gì tiếp theo, vì biết chắc chắn là có “khách” rồi. Em nhanh trí hô:

E: Hey Siri
Siri: Hm?
E: Open your music to mp3
Siri: Open music
E: Continue

Thế là tiếng nhạc chạy em nhìn lên lại gương thì không thấy gì nữa, nhưng lạnh cả sống lưng là điều em chắc chắn, em có linh cảm là người đấy đang đứng kế em luôn, nhưng không làm gì được em cả, vì trên người em đều mang khá nhiều bạc vàng và 1 cái nhẫn diamond. Em cố gắng bình tĩnh lại và đi ra, em mở tivi lên và mở hết đèn mẹ nó lên hết, em mở youtube bài kinh phật niệm a di đà, sau một hồi em mới cảm thấy đỡ sợ, em tắt nhạc đi và nằm xuống ngủ.

Nhưng đời không như mơ, trong nhà vệ sinh phát ra âm thanh mà em nghe rất rõ, đó là tiếng cái ly lắc lắc trên bề mặt đá hoa cương, thôi xong em rồi, em lại xanh mặt và nỗi sợ bao trùm. Rồi em ngồi co lại 1 chỗ, trong đầu em trống rỗng mà thôi, em suy nghĩ là từ nhỏ đến giờ chả bao giờ mình gặp ma, cũng không sợ luôn, thậm chí nhà khoa học còn chưa chứng minh, mà nếu có ma thật thì họ cũng là con người đã khuất nên chỉ cần xin họ là được. Thật sự em cũng sợ lắm, em cố gắng mở miệng ra:

E: Dạ..dạ.. con là khách thuê ở đây vài ngày, con mong quý anh chị cô bác ông bà bỏ qua cho con nếu có gì không đúng mong mọi người hãy bỏ qua và cho con được nghỉ ngơi ạ, con không có ý làm phiền nhưng quý vị làm vậy con rất là sợ ạ…

Bỗng nhiên không còn nghe gì nữa các ông à, mà thay vào đó là tiếng nhạc phật vang lên, em nhìn dáo dác xung quanh, lúc này em giảm khả năng suy nghĩ và phân tích lại và tăng khả năng quan sát và nghe lên, phải nói là sợ vãi nồi các bác à, tuy em không thấy nhưng chỉ thấy cái bóng của cái cánh tay thôi là muốn són ra quần rồi. Em ngồi tăng 2 khả năng nghe và quan sát lên trong 2-3p thì không còn nghe thêm cái gì nữa, cảm giác lạnh sống lưng cũng hết, em cũng bớt sợ từ từ, em nằm xuống và mở mắt chao cháo lên, cơ mà ngủ lúc nào cũng không biết luôn.

Sáng em được đánh thức bởi tiếng nhạc báo thức đã cài sẵn đêm qua, trong người nó nhức mỏi gì đâu á các bác à, trải qua 1 đêm kinh khủng mà nó vào đầu năm mới ghê ấy chứ, em ngồi suy nghĩ có nên trả phòng không, ngồi suy nghĩ mãi cũng chả biết làm gì thôi kệ mịa tính sau, em mở nhạc chill buổi sáng nghe lúc 6h15 và em đi vào tắm và vệ sinh cá nhân xong là 6h45. Em tắt tivi máy lạnh rồi sắp xếp lại cho đàng hoang ngăn nắp rồi đi qua nhà chị.

Nguyên cả quãng đường vừa chạy vừa suy nghĩ trả hay không trả phòng, nhưng rồi suy nghĩ nó biến mất bằng một khung cảnh cực kỳ đẹp ở thôn quê, em chạy con đường mà xung quanh toàn là lúa và lúa, nhìn xa xa mặt trời đang mọc hình màu đỏ cam nhìn sao mà nó đẹp quá đi, đã vậy không khí còn se se lạnh nữa, người đi trên đường cũng không có nhiều nên rất thoải mái mà chạy, phải nói là cảnh đẹp mà đường xá bê tông lại sạch sẽ nữa chứ, thấy thích gì đâu á.

Em chạy ngang qua chỗ gần Miếu mà em chả biết tên miếu đó là miếu gì nữa, thì bị 1 đám thanh niên chặn lại:

Anh Trai 1(AT1): Dừng lại nào
E: Ơ, sao thế mấy anh

Nói xưng anh thế thôi nhưng em nhìn là biết trẻ trâu của làng rồi, tầm 18-20t là hết đát.

AT1: Đi đâu đây
E: Em đi chơi anh ơi
AT1: Mày đi cua gái làng tao chứ gì
E: Ơ, có cua đâu mà cua anh
AT2: Làng tao có gì để mày chơi
E: Thì em đi dạo chơi buổi sáng thôi mà
AT1: Đi chơi dạo buổi sáng mà ăn mặc đẹp thế à, chắc dân thành phố hả
E: Em dân tỉnh khác anh ơi, đi du lịch ghé qua đây ấy mà
AT2: Dân tỉnh mà mò vào được tới đây hay đấy, mày biết làng xóm nay toàn là gái đẹp không mà mò tới hay thế
E: Ơ, em đâu có biết, mà em có đi cua gái làng anh đâu mà lo
AT1: Mày có gì chứng minh
E: Chứng minh sao giờ đại ca
AT1: Ai biết mày, mày chứng minh được thì tao cho mày qua, còn lằng nhằng là ăn chày đâm tiêu buổi sáng nhé

Đù, em hơi bị nóng rồi các bác ạ, đúng là trai làng bảo vệ gái làng kinh thật, em cũng có nghe chị nói về việc mấy gã trai làng hay không cho mấy thằng trai làng khác vào cua gái lắm, cua hết gái làng nó thì lấy gì nó cưới nữa nên nó không cho các bác à. Em hơi bị cay rồi, đêm đã ngủ không được với lũ âm binh kia sáng gặp lũ cô hồn sống nữa ớn ghê nơi.

E: Thôi thế này nhé, để em cho anh xem hình em đã có bạn gái và vợ sắp cưới nhé, có hình cầu hồn và clip cầu hôn của bọn em ở PQ cho anh xem luôn nhé
AT1: Đâu, vạch ra

Em lần lượt cho tụi nó xem lướt qua, xem xong thằng nhãi ranh kia bảo:

AT3: Trai thành phố càng không cho vào, nó vào nó hốt cả ổ đó tụi bây
E: Sax, kỳ vậy mấy anh
AT1: Có lý

Có lý mẹ gì, lật lọng vãi nồi ra, có thằng Toàn ở đây là cho nó clear hết bọn này luôn cho lẹ, mệt mõi sáng sớm:

E: Thế giờ sao mấy ông mới cho tui qua đây
AT2: Thôi thôi mày lượn giúp tao cái
E: Làng có 1 đường vào kêu tui lượn là lượn thế nào mấy bố
AT1: Mày lầu bầu không
E: Thôi đợi xíu, tao gọi bạn tao ra, tụi mày đợi xíu
AT2: Nó kêu đồng bọn kia tụi mày
E: Tụi mày đợi đó, mới sáng sớm gây chuyện hả mày

Em cầm máy gọi cho chị:

E: Alo em yêu ới em yêu ơi
C: Gì ông nội, qua chưa
E: Anh đang bị lũ trai làng chặn rồi, nó cóc cho anh vào nè giờ sao em
C: Cái gì, ở đâu anh
E: Đầu ngõ ngay cái miếu gì ấy
C: Ok để em gọi ba em ra, tụi nó thấy ba em là tụi nó sợ lắm
E: Ok em

Chuyện là hồi trước ba của chị cũng là dân anh chị có máu mặt lắm, ba chị là họ Nguyễn, mẹ chị là họ Phan, nên hồi đó ba chị cua mẹ chị là phải qua xóm gọi là xóm họ Phan, nên cũng đánh lộn máu mặt ghê lắm nên giờ mà cứ nghe ba chị về hoặc đi đâu là bọn trẻ trâu nó sợ lắm.

AT1: Sao, tới chưa
E: Mày đợi xíu, mới có 18 20 tuổi mà đòi làm anh hùng sở chí à
AT2: Mày nói cái gì
E: Mày có bị điếc không

Em cũng bực lắm các bác à, chả hiểu nổi mấy thằng khác được qua, còn em nó chặn lại:

E: Kìa, sao mấy thằng đấy tụi mày không chặn
AT4: Tụi tao thích chặn ai thì việc tụi tao
E: Hay tụi mày cần tiền nhỉ, nếu cần tiền thì lại đây anh cho vài đồng đi mua kẹo cao su nhai chứ làm gì căng thế
AT2: Tao cũng có tiền nha mày
E: Kệ mày, làm gì nhau

Tự nhiên thằng AT2 lao tới cương ngạnh với em các bác à, đúng lúc đó ba của chị tới:

Chú: Tụi mày làm gì đấy
AT1: Dạ con chào chú, thằng nào nó vào làng cua gái làng tụi con không cho nó vào
Chú: Thằng nào không cho vào

Tụi nó im re hết…

E: Thằng này nè, thằng này và 2 thằng này nữa
AT1: Nó là dân thành phố xuống cua gái đó chú C à
Chú: Thằng này là con rễ tao nghe chưa, tụi mày đụng tới nó là tao luộc chín tụi mày luôn đấy
E: Thôi kệ đi chú, con với chú vào thôi ạ, để H và cô chờ ạ
Chú: Giải tán, bản thân không lo ăn học mà suốt ngày tụm năm tụm ba, tao mà còn thấy nữa là tụi mày chết với tao

Tụi nó chạy hết luôn, má mắc cười vãi ra, chú cũng mắc cười lắm nhưng cố gắng im lặng lại và tỏ ra hung dữ. Về tới nhà chú mới cười:

C: Anh có sao không, đâu em coi coi
Chú: Ba nó thì không hỏi thì nó lo hỏi chồng nó
C: Ở đây ai chả ớn ba, rồi nó có đánh anh không
E: À không em, bọn trẻ em á mà
C: Mốt cẩn thận nha, hạn chế qua lại gặp mặt tụi nó
Chú: Hạn chế gì con, tụi nó ngồi chặn không cho trai vào làng
C: Nữa hả, ớn mấy đứa này ghê
Chú: Con đang đi nó chặn lại à
E: Dạ, con cứ tưởng tụi nó xin tiền thuế này nọ chứ
Cô: Đám nhóc này thiệt tình
C: Thôi kệ đi anh, nó không dám đụng đến anh nữa đâu
E: Chắc không
C: Gì chứ ba em ra mặt là nó ớn lắm
E: À hihi
Cô: H con vào kêu Ngọc dậy ra ăn con, khét nghẹt trong đó rồi
C: Dạ

Em với chị đi vào thì thấy Ngọc ngủ mà y như đang dàn trận vẽ bùa vậy, y như là đang đi bơi vậy nhìn như con cá mà không nhịn cười được:

C: Dậy nào em ơi
N: Để em ngủ xíu nữa đi
E: Thôi để anh chụp lại gửi cho đồng bọn của anh, con gái khi ngủ nó thế nào

Tự dưng Ngọc nó bật dậy mà không cần đến sự trợ giúp nào từ chị luôn, má nhìn mắc cười chết được, nhỏ lườm em 2 con mắt tròng trắng không à

E: Sao dậy chưa, hay để anh làm mấy kiểu ảnh
N: Chán ghê, anh về đây chi không biết, ngủ cũng không yên

Nhỏ xoa xoa đầu xong tự nhiên giật giật cái tay rồi la lên:

N: AAAAAAAAAAAAAAAAAA, đồ biến thái

Em chả hiểu gì luôn, ủa ủa có chuyện gì vậy kìa

E: Ủa gì vậy bà nội trẻ
N: Đồ biến thái, đi ra
C: Hihi, anh đi ra ngoài đi hihi, em hiểu rồi
E: Ủa là sao em

Em nhìn sang thấy mặt nhỏ Ngọc nó đỏ và lườm lườm em nhìn chả hiểu gì luôn, em đi ra ngoài

Chú: Ủa sao vậy
E: Con gái thật khó hiểu chú ạ
Chú: Chú cũng thế, tập quen dần đi con
E: Ax, trước chú cũng thế ạ
Chú: Có thể tệ hơn
E: Hihi
C: Cười gì mà cười, anh đi ra đây

Tự nhiên em bị véo lỗ tai và kéo ra ngoài sân:

E: Á đau
C: Thấy gì rồi
E: Thấy gì em
C: Em hỏi anh thấy gì rồi
E: Thấy em chứ thấy gì
C: Chắc chưa, sao Ngọc nó la lên
E: Anh có biết đâu, chắc sáng sớm chạm mạch á
C: Anh mới chạm á, phòng con gái chui vào làm gì hả
E: Là sao, em đi vào anh cũng đi theo em mà
C: Nhưng mà phòng con gái không phải như con trai mà muốn vào là vào
E: Chưa hiểu lắm
C: Thứ nhất nhỏ không mặc áo ngực, rồi áo ngực quăng lung tung, đồ ngủ thì cúc có cúc không hiểu chưa
E: À, anh chưa nhìn thấy gì hết
C: Đưa điện thoại đây
E: Làm gì em
C: 1
E: Oh no
C: 2
E: Oh no no, đây
C: Hình nãy chụp đâu
E: Làm gì có chụp em
C: Chết nha con, mốt không được vào lung tung nha chưa, phòng em thì anh muốn vào sao cũng được, còn phòng nhỏ Ngọc đừng vào, nó ăn mặc theo phương Tây lắm, nhiều khi chả mặc gì đâu
E: Ngon
C: Cái gì
E: À không, anh nói nhầm, anh nói đồ ăn ngon kìa, nguyên nồi cháo gà kìa

Chị lườm em cũng không kém phần đáng sợ các bác ạ, xong chị kêu em đi vào xong đá em 1 phát, cũng may em chạy kịp không là nát đít em rồi, đang ăn thì nhỏ Ngọc đi ra:

E: Ăn sáng em gái ơi
N: Im đi, đồ biến thái
E: Hehe, ngon
N: Anh nói cái gì ngon
E: Đồ ngon, trắng và rất hấp dẫn
N: Biến thái, đê tiện
E: Tự nhiên chửi anh, anh nói đồ ăn ngon, cháo trắng nhìn hấp dẫn nè
N: Anh im đi, ăn đi, có ngày em móc mắt anh
E: Tụ nhiên móc mắt anh
C: Hai cái người này ăn đi nói quài à
Chú: Ai mà chịu nổi con hả con gái

Chú vuốt cái đầu Ngọc và cười:

N: Ai thèm
Cô: Nay tụi con có đi đâu không
C: Dạ có, chắc đi đến 1 số chỗ địa danh á mẹ
Chú: Ừ, Gành Đá Đĩa, Mũi Điện cũng nên đi cho biết nha con, hay là Chùa Thanh Lương ấy con
E: Dạ
Cô: Mấy đưa kia có đi không
N: Dạ có mẹ, đi hết á
Cô: Vui dữ ta, đi xe cẩn thận nhé mấy đứa
E: Dạ

Vừa ăn em vừa kể chuyện tới qua, ai cũng rợn người hết. Ăn xong là tụi em bắt đầu tập trung lại và đi thành 3 xe, nói chung là ở PY đi đến những địa danh nổi tiếng như Gành Đá Đĩa, Mũi Điện rất đáng để đi nha các bác, đi hơi xa nhưng cảm giác rất là tuyệt khi mà đi vào mùa Xuân trời không có nóng oi bức. Đi chơi đến chiều là cả nhóm về lại Tuy Hòa:

C: Anh đói không
E: Em đói chứ gì, còn bày đặt hỏi anh nữa chớ
C: Hihi, hay là rủ mọi người ghé vào quán hải sản ăn gì đó nha
E: Ok em, gọi ba mẹ luôn đi em
C: Ok anh

Thế là em dừng xe lại và chị gọi cho ba mẹ chị lên Tuy Hòa đi ăn hải sản, hải sản ở Tuy Hòa cũng khá ngon và tươi, có cái món mắt cá ngừ đại dương, thật là em ăn không nổi luôn, sao sao ấy, nhưng nó lại là đặc sản ở Phú Yên các bác à. Ăn xong rồi thì kéo về nhà chơi đánh bài tiếp và kì này em thua hơn 100k. Nói chung chơi cho vui thôi nên cũng không có gì nặng trĩu, chơi xong thì gần 23h00 em cũng hết hồn:

E: Thôi chết trễ rồi em
C: Anh về hay ở lại
E: Về em, còn tắm nữa em ơi
C: Thôi hay ở lại đi
Cô: Ở lại đi con, về đường nguy hiểm
E: Dạ không sao đâu ạ
C: Vậy về tới khách sạn gọi em nha chưa
E: Ok em

Em mang giầy vào và đi ra xe, thì chị cũng đi theo:

E: Không leo lên người anh nữa nha chưa
C: Hok thèm nha, người anh hôi quá, òe…
E: Hay quá, em cũng chua lắm á
C: Đỡ hơn anh rồi, thôi về đi
E: Lại đây anh ôm hôn cái nào

Chị lại ôm em và hôn một cái xong em leo lên xe về thẳng khách sạn một mạch là cũng gần 24h kém 10p rồi. Em gọi cho chị:

E: Anh về tới KS rồi nha em
C: Ok, đừng có tắm nha, sáng mai hãy tắm, giờ tắm nguy hiểm lắm
E: Ok baby, em ngủ ngon nha

Em nói vậy chứ thật ra em vẫn tắm, nhưng tắm có khoa học nha các bác, em để nước không nóng và cũng không lạnh xịt vào chân khoảng 1-2p là bắt đầu em xịt lên từ từ, chứ người em rít rít cực kỳ khó chịu luôn. Em tắm xong rồi leo lên giường ngồi thì lúc đầu chưa nghĩ gì đâu, rồi suy nghĩ là mai về lại TP hay sao ta.

Em mở app kiểm tra vé máy bay, tại vì chị mùng 10 mới vào TPHCM em thì chơi 3n2d nhưng cũng chưa thấy đã, nên em quyết định báo cho công ty là nghỉ tới ngày 10 luôn, xong em cũng nhắn tin cho mẹ em báo là ngày 10 mới về luôn. Nhưng suy nghĩ tiếp là ở tới ngày 10 là tiền khách sạn hơi bị căng, nên tìm khách sạn khác ở rẻ hơn. Thế quái nào đang mở app booking tìm khách sạn mới thì trong nhà vệ sinh có tiếng nhấn nước bồn cầu các bác ạ.

Thôi xong em rồi, nó biết em chuẩn bị đi nên nó phá tiếp rồi các bác ạ, bà mẹ sao không để rạng sáng đi hãy quậy mà quậy sớm thế sao mà ngủ được trời. Em biết là khách không quen rồi em cũng kệ mịa nó luôn muốn làm gì làm, khoảng 5p sau thì tiếng nước chảy ở trong. Cơ mà lúc đấy em chả biết sợ gì cả, bước xuống vào xem coi có gì trong đấy chứ trong đầu chả nghĩ là ma cỏ nữa, vào thì chả có gì xong đi ra.

Vừa mới đi ra thì cái cửa kính vách ngăn nhà tắm đập vào cái bập, em lúc này giật mình và nổi da gà rồi. Em vừa sợ vừa bực thì em mới nói thẳng ra luôn:

E: Mấy ông,bà,cô,chú,anh,chị em làm ơn làm phước cho con yên, con là dân ở qua đêm chứ có phải chủ nhà đâu, muốn gì đi tìm chủ nhà mà tính sổ chứ con có làm gì đâu mà mấy người cứ đêm về là như thế.

Nói xong thì định mệnh nó im phăng phắc luôn, không có tiếng gì cả, lúc này còn ghê rợn hơn nữa. Tâm trạng bất an vãi nồi các bác ợ, thôi kệ mịa, tính tới đâu hay tới đấy. Cũng hơn 12h đêm rồi, em ngồi thêm 5p coi xem sao, sẵn đấy thì lấy đồ ra bỏ vào vali luôn, xong em đóng cửa tủ quần áo lại, thì lúc đóng lại em có để trả lại vài cái móc trong đấy và em thấy có động đậy leng keng thì em biết do em nên cũng không quan tâm lắm, em đóng cái cửa lại, nhưng khoảng 2-4p sau vẫn nghe tiếng leng keng trong đấy.

Đù mén, em són rồi các bác à, khỏi nghĩ em cũng biết là sự tình nó như thế nào. Em cứ giả vờ bình thường, nhưng sợ lắm, nó quậy ghê lắm, các bác trong tình cảnh em sẽ xỉu luôn, nhưng em khá là cứng nên đách biết sợ là gì. Hồi đó đi học cấp 3 còn mua pháo ném thẳng vào phòng hiệu trưởng cơ mà chuyện này mà sợ gì.

Em âm thầm bỏ hết đồ vào và mang tất vào, trong đầu em cũng có ý định hết mịa rồi, nên cứ bình thản. Em nhìn xuống đất thì thấy 2 cái bóng người đứng trong nhà tắm nha các bác, em nổi da gà lên rồi, nhưng bọn họ chỉ tác động đến 2 giác quan em là thính giác và thị giác còn lại chả tác động được gì cả.

Em thu dọn xong,mang tất xong, mang giầy luôn, em mở cửa đi ra và kéo vali đi ra sau đó đóng cửa lại, đi ra bấm thang máy, nhưng khi em đang đứng bấm thang máy thì nhìn vào phía dưới cánh cửa thì thấy đèn chớp tắt liên tục, nhìn mà muốn chảy nước mắt vì sợ luôn. Em xuống dưới sảnh làm thủ tục trả phòng sớm:

LT: Ủa anh trả phòng giờ này sớm vậy
E: Ừ, anh không ngủ được nên qua nhà bạn luôn
LT: Vậy hả, anh đợi em chút

Em ngồi ở bàn chờ thì nhỏ lễ tân đem tờ giấy đánh giá ra và em đánh giá cho nó 8 hết, chỉ riêng phần phong thủy khách ở em không đánh vào. Nhỏ lễ tân nhìn vào là cũng hiểu được lý do tại sao em trả phòng sớm rồi. Thấy mặt nhỏ này cũng ngại nên em cũng chả hỏi gì thêm và thanh toán tiền phòng và xe thuê. Em ngồi cầm điện thoại lướt lượt mà chả biết mục đích để làm gì thì nhỏ lễ tân kêu:

LT: Anh ơi hay anh nằm đây ngủ nghỉ đi, em trông cho rồi sáng anh hãy đi, đi giờ này trên đường Hùng Vương không nên đi đâu ạ
E: Cướp hả em
LT: Dạ không ạ, mà anh cứ nghỉ ngơi ở đây đi không sao đâu
E: Không phiền em đúng không
LT: Dạ, anh cứ nằm đó nghỉ đi, em trông đồ cho anh
E: Ok em, anh cảm ơn em nha

Em nằm trên ghế sofa, và lấy điện thoại ra lướt facebook tiktok, nhưng em vẫn chưa hiểu vì sao mà có nhiều cái khó hiểu vậy. Em vào google search những từ khóa như: ma ở phú yên, những bí ẩn đường Hùng Vương Phú Yên,…. Thì phải nói sự thật phơi bày ra hết luôn, tóm lại là cái đường này hồi xưa chiến tranh chết rất nhiều và cũng xảy ra rất nhiều vụ cướp giết và hiếp nên đường này khá nhiều khách đêm. Hèn gì ở PY tầm 8-9h tối là vắng tanh rồi. Em đọc 1 hồi em cũng ngủ mẹ hắc luôn, chợt tỉnh dậy thì 4h30 sáng rồi. Em đi vào nhà vs rửa mặt xong ra chào con bé lễ Tân và sẵn hỏi tên là gì thì em mới biết là Linh.

E: Anh cảm ơn em nhé Linh
L: Dạ anh, không có chi ạ, anh có cần gọi xe em gọi anh 1 chiếc xe nhé
E: À vậy gọi cho anh 1 chiếc taxi nha
L: Dạ

Thế là em có taxi và em nhờ bác tài xế chạy thẳng về nhà chị luôn trên đường đi bác hỏi:

TX: Đi đâu mà sớm thế em
E: Dạ em đi qua nhà bạn gái em ạ
TX: Sợ mất vợ hay sao mà đi sớm thế
E: Dạ nói thật là em bị ma quậy quá nên em phải đi sớm anh ạ
TX: Haha, khách du lịch 10 người hết 3-4 người nói thế rồi
E: Là sao ạ
TX: Anh nói thật là ở đường này nhiều ma cỏ lắm
E: Dạ
TX: Em bị quậy phá thôi chứ đâu có gì hả
E: Dạ anh
TX: Em còn đỡ, có mấy người nó đi theo luôn ấy em
E: Ôi vãi anh, nói em hoang mang quá
TX: Thật đó em, họ cũng như mình thôi, thích ai là theo người đấy, họ đi theo không phải họ quậy mà họ đi theo nhiều khi phù độ hoặc giúp đỡ gì đó, còn xui lắm mới bị phá
E: Dạ, em mong khỏi có ai theo em cho em thoải mái
TX: Tùy nhân duyên thôi em
E: Dạ, ớn quá anh à, anh dân ở đây à
TX: Ừ em, anh ở Đông Hòa, sống hơn 40 năm ở đây nên biết ít nhiều về nơi đây lắm
E: Dạ

Em với anh tài xế trò chuyện cả quãng đường đi, tới nhà chị thì cũng 5h45 sáng rồi, em chào anh tài xế xong em kéo vali đi bộ vào trong nhà chị, thì lúc này thấy ba mẹ chị đi tập thể dục buổi sáng:

E: Dạ con chào cô chú ạ
Chú: Ủa sao qua sớm vậy con
E: Dạ con ngủ không được ạ nên trả phòng luôn ạ
Cô: Trời, tội chưa, đây chìa khóa đây con, con vào nhà ngủ cho đủ giấc nha
E: Dạ, con cảm ơn cô chú ạ, cô chú đi tập thể dục ạ
Cô: Ừ, thôi vào nghỉ đi con trai
E: Dạ

Em đi vào nhà và có cái li văng em để vali ở dưới và leo lên ngủ 1 giấc ngon lành…. Mở mắt ra thì thấy chị ngồi kế bên:

C: Hello
E: Em
C: Sao, tối qua bị ma nữ quấy rối quá ngủ không được hả anh
E: Thôi, thôi anh sợ lắm rồi
C: Hihihi, lớn già đầu còn sợ ma
E: Sợ đâu, anh rất bình tĩnh mà
C: Thôi dậy ăn sáng kìa
Cô: H con để nó ngủ miếng nữa đi, tụi mày ra đây ăn đừng quấy rầy nó
C: Trời, ủa mẹ, con là con mẹ hay ảnh là con mẹ vậy
Cô: Bây giờ có ăn không, đêm nó ngủ không được thi để nó ngủ đi

Chị chạy vào véo em 1 cái, em đau quá la lên:

E: AAAAAAAAAAAAAAAAAA đauuuuuuuuuuu
C: Cho chết luôn đi

Mẹ chị chạy vào, đánh nhẹ vào tay chị:

Cô: Mày đi ra ngoài để nó ngủ, nhanh
C: Mẹ…
Cô: Mẹ gì hả, đi ra mau, đi

Em quay ra lè lưỡi trêu chị:

C: Anh nhớ đó, lát em xử anh
Cô: Con ngủ đi con

Thật sự em buồn ngủ lắm, rồi em kéo chăn lên ngủ tiếp, khoảng 30p sau thì em đang ngủ mà xuất hiện cảm giác không an toàn ngay trong giấc ngủ rồi và thế là y như rằng, chị lấy nước đá nhét vào trong quần em:

E: AAAAAAAAAAAAAAA lạnh quá
C: Haha, dậy chưa
E: Lạnh quá lạnh quá

Cái cảm giác mà trời lại rồi còn bị cục đá nó lăn tới lui trong quân thì chỉ có mà chết cóng thôi các bác à. Mịa toàn thân nó lạnh rồi chỉ còn mỗi chỗ đấy ấm mà giờ nó lạnh hơn những chỗ khác thì hồn về nơi đâu nữa các bác à.

E: Dậy dậy dậy, dậy rồi
C: Dậy ra đánh răng rồi ăn sáng nhanh, ở quê chứ không phải thành phố đâu nha, giờ này là người ta đã đi gặt lúa về xong hết rồi mà ông còn chưa dậy nữa
E: Buồn ngủ chết được

Em dậy làm VSCN xong thì đi ra ăn, chị ngồi bên cạnh lướt tiktok thì em có điện thoại của Khoa:

K: Ê cậu, nay có qua Sếp không
E: Khi nào á
K: 11h nha
E: Ok, mà qua rước tớ nha
K: Ờ gửi địa chỉ qua Zalo nhé
E: Ok

Em gửi xong nó phán 1 câu:

K: Đù má sao xa vậy cha

Em cũng kệ luôn, ngồi ăn sáng xong thì nói chuyện với chị chút xíu:

C: Lát anh qua nhà anh M à
E: Đúng rồi, về quê ảnh mà không qua chúc tết ảnh cũng kỳ
C: Đi có nhậu không
E: Chắc có á, cũng không biết nữa em, em đi với anh nhé
C: Thôi anh đi được rồi, em đi chi, lười lắm
E: Oki em, ở nhà chơi bài chứ gì
C: Đúng rồi, ở nhà mấy ngày tết thế thôi mà vui anh à hihi
E: Ok em

10h55 thằng Khoa lái xe tới, em đi bộ ra leo lên xe và đi thẳng tới nhà Sếp em luôn, tới em chúc tết rồi ăn nhậu đến 14h mới được thả về các bác ạ, ớn luôn. Em về đến nhà chị thì em cũng lăn ra ngủ tiếp, chị ngửi được mùi rượu thế là em nghe liên hoàn chửi và ăn đúng 1 đạp của chị là tỉnh luôn, coi như khỏi ngủ luôn các bác à.

Nhảy xuống li văng rồi đi rửa mặt xong rồi vào chơi bài chị mới chịu, nói chung là mấy ngày tết dưới quê chi rất là vui, ăn rồi chôi rồi ngủ thôi. Em xin phép ba mẹ chị được ở lại ngủ, thì em không có ngủ chung với chị, em ngủ phía trước nhà, còn chị ngủ ở trong với Ngọc, ba mẹ chị ngủ riêng. Dù gì ngủ ở nhà chị vẫn an tâm hơn là ở cái coconut kia, ớn lạnh. Từ mùng 5 đến mùng 9 là chỉ có 3 việc ăn chơi ngủ thôi thật là sung sướng.

Mùng 9 là tụi em sắp xếp vali để đi lên TPHCM quay lại guồng công việc làm hàng ngày, cũng may trước đó là mùng 7 tụi em có check vé thì chị không đi máy bay, muốn đi xe từ PY về SG thôi. Thế là có 3 vé, ba mẹ chị thì bay ra Hà Nội công tác mùng 8 luôn rồi. Trưa mùng 9 em và 2 chị em Ngọc H ăn trưa xong, dọn dẹp, chốt cửa và bọc ni lông các vật dụng lại cho tránh bụi. Sắp xếp xong là tụi em bắt taxi ra bến xe, em không có kinh nghiệm đi xe khách nhiều, nên tất cả đều do chị xử lý hết. Tụi em đi Sao Limousine, đi từ 16h00 chiều và dừng chân 2 chỗ. Tới 19h00 dừng chân đi vệ sinh. Em gọi cho thằng Toàn:

T: Nghe nè
E: Mày vào TPHCM chưa
T: Vào rồi, sao á
E: Sáng mai để điện thoại và xe bơm đầy xăng, ra bến xe đón tao với chị em Ngọc H về nhé mày
T: Mấy giờ
E: Chắc tầm 2 hay 3 giờ sáng ấy
T: Đệt, giờ đấy tao đang ngon giấc mà
E: Kệ mày, tốt nhất mày để để tao đợi, không là đầu năm tao rủa nữa cho xem
T: Mịa, năm mới vẫn mức dại như mọi năm
E: Tao cúp máy đây
T: Ok, 2h sáng tao ra, Miền Đông hả
E: Ừ, ra tới gọi tao
T: Ok

Thế là em đi vệ sinh xong rồi ra ăn 1 nhẹ mấy cái bánh, Ngọc với Chị đều thèm ngủ, nhìn mắc cười chết được. Em nói gì cũng dạ dạ vâng vâng hihi. Thế là leo lên xe đánh một giấc tới 1h45 thì xe tới bến Miền Đông, ông lơ xe báo em mới biết, em dậy em gọi Ngọc và chị dậy luôn. Đem vali xuống ra sảnh chính đợi thì em vừa cầm máy gọi cho thằng Toàn thì nó đã gọi em:

T: Tao ở cổng chính bên ĐBL
E: Ok, tao thấy xe mày rồi, ở yên đấy
T: À, mà đứng đó tao lái vào trong, nó không cho tao đứng ngoài
E: Ok

Thế là Toàn đưa Ngọc, chị và em về nha chị, xong nó về nhà nó ngủ tiếp. Kết thúc một chuyến đi đầu năm thật vui vẻ, hạnh phúc và không kém phần rùng rợn. Những ngày tháng ở PY thì quả thực em rất thích khung cảnh, không khí ngày tết ở PY, rất mát và dễ chịu. Hi vọng 1 ngày không xa em sẽ quay lại và lần quay lại lần này sẽ là lần đánh dấu cuộc sống em bước sang kỉ nguyên mới, một kỉ nguyên của em rất mong chờ vào những năm tháng phía sau đó….

Bình luận Facebook

Related Post

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *